Vẻ đẹp tĩnh lặng- Reaching out

Hội an, một sớm mai…
 Khi mọi thứ vẫn còn chưa hoàn toàn trở mình thức giấc. Đang lê bước chậm chạp  trên con phố nhỏ,tôi chợt nghe đâu đó có tiếng va chạm của những tách trà , chầm chậm bước trên lối mòn gần ven sông, tôi tiến lại gần nơi phát ra âm thanh ấy.
5
Và bạn có biết không, là một điểm du lịch nổi tiếng, thế nên Hội An cũng có không ít hàng quán cafe xa hoa, xinh xắn cho bạn trải nghiệm. Nhưng  nơi này mà nếu chưa biết thì không sao, nhưng nếu biết rồi mà không ghé qua thì thật sự rất tiếc khi tới Hội An.
 4
Đó không phải một danh lam thắng cảnh, đó chỉ đơn thuần là một phòng trà nho nhỏ, nằm ẩn mình trong cái cũ mục thơm tho của phố Hội. Nhưng điều đặc biệt ở đây chính là, quán trà này có đội ngũ nhân viên là những người khiếm thính.
Bước vào quán, tôi ngạc nhiên khi trên bàn có đặt vài mảnh giấy nhỏ có ghi những dòng chữ như bill, thank you,… Đơn giản lắm, mọi thứ ở đây đều thô mộc, và cách giao tiếp với nhân viên cũng giản dị không kém. Ấy là trên các mỗi bàn ở có một khay nhỏ, trong đó đựng một tập giấy và sáu miếng gỗ nhỏ đính giấy ở trên. Bạn gọi đồ bằng cách tick vào tờ order những gì mình muốn lên tờ giấy, hoặc khi bạn cần thêm nước, cần hỏi điều gì hay cần thanh toán, bạn chỉ cần đặt miếng gỗ ghi sẵn những yêu cầu đó ở bàn, nhân viên sẽ đi qua và mang tới cho bạn những gì bạn cần.
7
Ấn tượng nhất vẫn là nhân viên dù không nói lấy một câu nhưng cũng đủ để khiến các du khách cảm nhận sự ấm áp từ đôi mắt, hành động và nụ cười của họ. Thái độ nhiệt tình, vui vẻ, luôn chú ý và quan tâm tới khách chính là những lời khen mà các du khách nước ngoài dành tặng cho những nhân viên đặc biệt ở đây, và tôi cũng vậy, cũng thật sự khâm phục họ, rằng họ không bình thường nhưng cũng không tầm thường.
3
Ở đây, bạn không chỉ hòa mình vào sự tĩnh lặng của không gian mộc mạc, hoài cổ, mà còn là học cách trân trọng hơn hai từ, cũng là tên tiếng Việt của quán: Hòa nhập ( Reaching out).
Sau khi thưởng thức xong trọn vẻ xinh đẹp của bàn trà, đã đến lúc cần phải thưởng thức nó một cách trọn vẹn, với cả 5 giác quan. Lúc này, tôi thấy mình may mắn biết bao vì đã ghé qua nơi này ít nhất một lần trong đời. Mùi trà thơm phức tỏa trong không khí, xung quanh là tiếng lá xào xạc, tiếng một bản nhạc vọng lên thong thả từ nhà bên.
1
Nhấp một ngụm trà, thấy vị thanh nhẹ dần dần lan tỏa trong khoang miệng, nếm một miếng bánh  được nướng vàng rậm, hay miếng mứt dừa thái sợi ngọt bùi, nhắm mắt lại và thả lỏng cả cơ thể, tôi thấy bình yên lạ, nó đang dần ngấm vào trong mạch máu tôi, dẫn thẳng về tim và gieo vào đó những hạt giống của tâm hồn mình. Một thực tại đẹp xinh, lãng mạn và vô thực đến độ tôi chẳng muốn bước ra khỏi nơi này mà cứ chỉ muốn đắm chìm cho đến khi căng đầy những xúc cảm bình yên.
2
Hồn phố là đây, tĩnh lặng là đây… Tôi cảm nhận từ tận đáy tâm hồn mình- một sự bình yên của cuộc sống…

Leave a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to Top